Vượt “dặm trường”, hai trái tim về chung mái nhà Đèo Cả

10/06/2026     697

Giữa những công trường nắng gió, nơi tiếng máy thi công vang lên giữa bụi đỏ, nơi tiến độ luôn là áp lực thường trực, người ta thường nghĩ chỉ có bê tông, sắt thép và những giọt mồ hôi... Thế nhưng, dưới mái nhà Đèo Cả, vẫn có những câu chuyện rất đỗi dịu dàng được vun đắp qua năm tháng. Đó là câu chuyện về tình yêu, sự đồng hành và hạnh phúc được dựng xây giữa muôn vàn gian khó.

Câu chuyện của anh Tô Đình Thế - kỹ thuật hiện trường, và chị Trịnh Thị Hoài - nhân viên kế toán, là một minh chứng đẹp như thế. Họ gặp nhau từ một chữ duyên tình cờ, yêu nhau qua khoảng cách Bắc - Nam xa xôi, rồi cùng lựa chọn gắn bó dưới màu áo Đèo Cả để xây dựng tổ ấm nhỏ của riêng mình.

Theo tiếng gọi con tim

Trước khi cùng chung một mái nhà Đèo Cả, anh Tô Đình Thế và chị Trịnh Thị Hoài từng ở hai đầu đất nước. Khi ấy, chị Hoài là kế toán gắn bó với dự án cao tốc Trung Lương - Mỹ Thuận nơi miền Tây sông nước, còn anh Thế đang làm việc cho một công ty xây dựng tại Hà Nội.

Trong một chuyến ra Bắc của chị Hoài, hai người gặp nhau thông qua một người bạn chung. Cuộc gặp tưởng như rất đỗi bình thường ấy lại trở thành khởi đầu cho một mối duyên bền chặt. Ấn tượng đầu tiên của chị về anh Thế là hình ảnh một chàng trai miền Bắc hiền lành, điềm đạm và nhẹ nhàng trong từng lời nói.

Khi đó, khoảng cách địa lý khiến cả hai không dám nghĩ quá xa. Mỗi người một miền, một công việc, một nhịp sống riêng, nên họ chỉ nghĩ cuộc gặp ấy có lẽ sẽ dừng lại ở một mối quen biết thoáng qua.

“Lúc đấy hai đứa ở xa nhau quá, mình chỉ nghĩ kết bạn cho vui chứ đâu dám mơ mộng gì xa xôi”, chị Hoài nhớ lại.

Nhưng tình yêu luôn có cách dẫn lối rất riêng. Từ những dòng tin nhắn hỏi han ban đầu, họ dần trở thành thói quen trong cuộc sống của nhau. Những cuộc gọi dài sau giờ nghỉ đã lặng lẽ kéo hai trái tim lại gần hơn.

Qua từng câu chuyện nhỏ, họ nhận ra ở đối phương không chỉ có sự đồng điệu trong công việc, mà còn có sự chân thành, thấu hiểu và cảm giác bình yên. Hai con người khác chuyên môn nhưng cùng làm trong ngành xây dựng, tưởng chừng khô khan giữa bản vẽ, công trường và những con số, lại tìm thấy nơi nhau một điểm tựa để sẻ chia mọi vui buồn của tuổi trẻ.

Rồi khi tình yêu đủ lớn để cả hai cùng nghĩ về một tổ ấm, câu hỏi khó nhất được đặt ra: Ai sẽ là người rời xa công việc quen thuộc, rời xa quê hương để theo người còn lại?

Trước ngã rẽ ấy, anh Thế đã đưa ra một quyết định đầy bản lĩnh. Vì tình yêu, vì mong muốn người con gái mình thương không còn phải chênh vênh trong những tháng ngày xa cách, anh chấp nhận rời công việc ổn định nơi thủ đô, rời cuộc sống quen thuộc ngoài Bắc để vào Nam lập nghiệp.

Điểm tựa cho hành trình mới của anh chính là Tập đoàn Đèo Cả, nơi chị Hoài đang gắn bó. Tại đây, anh được trao cơ hội trở thành kỹ thuật hiện trường, còn chị tiếp tục công việc kế toán dự án. Từ hai người yêu nhau qua khoảng cách địa lý, họ đã có thể cùng đồng hành trên một chặng đường mới, cùng khoác lên mình màu áo Đèo Cả và cùng vun đắp cho tổ ấm nhỏ của riêng mình.

Quyết định ấy không chỉ là lựa chọn của tình yêu, mà còn là minh chứng cho niềm tin của hai người vào tương lai chung. May mắn hơn, hành trình của họ luôn nhận được sự ủng hộ từ công ty, đồng nghiệp và chúc phúc từ hai bên gia đình. Đó là điểm tựa để đôi trẻ an tâm bước tiếp giữa cuộc sống công trường nhiều gian khó.

Nắm tay nhau qua những ngày chông chênh

Cuộc sống nơi công trường chưa bao giờ là hành trình dễ dàng, nhất là với một gia đình trẻ đang từng ngày xây tổ ấm. Khi hai thiên thần nhỏ lần lượt chào đời chỉ cách nhau hơn một năm, niềm hạnh phúc lớn lao cũng đi kèm với vô vàn áp lực trên vai anh Thế và chị Hoài.

Để có không gian riêng cho gia đình nhỏ, anh chị rời khu nhà công vụ, thuê một căn trọ bên ngoài. Những ngày đầu chưa tìm được nơi gửi trẻ, con gái lớn mới gần 3 tuổi phải theo mẹ đến công trường. Khi bé thứ hai chào đời, áp lực công việc cùng việc chăm sóc hai con nhỏ khiến hai vợ chồng gần như không thể xoay xở.

Sau nhiều đêm trăn trở, anh chị buộc lòng gửi bé út chưa đầy một tuổi về Bắc nhờ ông bà nội chăm sóc. Xa con từ khi con còn quá nhỏ trở thành nỗi day dứt lớn nhất của những người làm cha mẹ. Những cuộc gọi video vội vàng sau giờ tan ca vừa là niềm an ủi, vừa khiến nỗi nhớ con thêm da diết.

Thế nhưng, giữa muôn vàn khó khăn ấy, anh Thế và chị Hoài vẫn chọn nắm chặt tay nhau để bước tiếp. Hơn ai hết, họ hiểu rằng phía sau những vất vả hôm nay là giấc mơ về một mái ấm đủ đầy, là tương lai của các con và là hành trình thanh xuân mà cả hai đã cùng lựa chọn dưới mái nhà Đèo Cả.

Đã có những khoảng thời gian chị Hoài tưởng như không thể gắng gượng thêm. Sau những lần sinh nở, cơ thể mệt mỏi, tinh thần chông chênh, chị từng nghĩ đến việc nghỉ làm. Nhưng chính trong những ngày khó khăn ấy, sự động viên, yêu thương và trách nhiệm của anh Thế đã trở thành điểm tựa để chị vững lòng hơn.

“Cùng làm một ngành, cùng một Tập đoàn là một may mắn lớn. Mình hiểu chồng vất vả khi có những đêm đổ bê tông anh phải làm đến 2 giờ sáng, hay những buổi trưa nắng cháy không kịp ăn cơm”, chị Hoài nghẹn ngào chia sẻ.

Chính vì thấu hiểu sự vất vả của người kỹ thuật hiện trường, mỗi khi dự án bước vào giai đoạn nước rút, anh Thế phải tăng ca liên tục, chị Hoài lại lặng lẽ đứng phía sau, vun vén việc nhà để anh yên tâm hoàn thành nhiệm vụ. Cứ thế, họ dựa vào nhau, lấy sự “kiên định” làm điểm tựa để vượt qua những ngày giông gió.

Đèo Cả - mái nhà thứ hai

Đi qua những tháng ngày chật vật nhất của tuổi trẻ, cuộc sống của anh Thế và chị Hoài hôm nay đã dần đủ đầy hơn. Không chỉ về vật chất, mà còn cả sự bình yên trong tâm hồn. Trong căn trọ nhỏ, tiếng cười trẻ thơ đã thay cho những đêm dài mệt mỏi, những bữa cơm vội ngày nào giờ trở thành khoảnh khắc sum vầy giản dị nhưng ấm áp.

“Nhiều người vẫn nghĩ đời công trường chỉ gắn với nắng gió, bụi bặm và những tháng ngày thiếu thốn. Nhưng với vợ chồng tôi, Đèo Cả lại mang đến cảm giác của một mái nhà thật sự - đó là nơi cưu mang tuổi trẻ, chở che cho hạnh phúc gia đình và lưu giữ những năm tháng đẹp nhất của hai vợ chồng”, anh Thế chia sẻ.

Một trong những kỷ niệm khó quên nhất với chị Hoài là Tết năm 2023, cái Tết đầu tiên gia đình nhỏ của chị ở lại đón giao thừa ngay giữa công trường. Không có phố xá đông vui, không có mâm cơm đoàn viên đủ đầy như ở quê nhà, chỉ có ánh đèn công trình vẫn sáng trong đêm, những đồng nghiệp xa quê quây quần bên nhau và tiếng cười trẻ thơ vang lên trong căn phòng nhỏ.

Nhưng cũng chính trong khoảnh khắc ấy, giữa hơi ấm của tình đồng đội và sự quan tâm chân thành từ mái nhà chung Đèo Cả, họ nhận ra rằng hạnh phúc đôi khi không nằm ở những điều quá lớn lao. Hạnh phúc là sau một ngày dài tất bật giữa công trường, cả gia đình vẫn được quây quần bên nhau dưới ánh đèn giao thừa giản dị. Hạnh phúc là giữa nơi chỉ có bụi đỏ, sắt thép và tiếng máy thi công không ngớt, họ vẫn cảm nhận được sự chở che, yêu thương như đang ở trong chính ngôi nhà của mình.

Hạnh phúc của những con người Đèo Cả đôi khi giản dị như thế. Đó là khi nhìn những tuyến cao tốc dần nối dài qua từng miền đất nước, họ biết trong đó có mồ hôi, tuổi trẻ và cả tình yêu của mình gửi lại theo năm tháng.

Chị Hoài xúc động chia sẻ rằng, mai này khi các con lớn lên, anh chị sẽ tự hào kể cho con nghe về hành trình thanh xuân đầy gian khó nhưng cũng rất tự hào của bố mẹ. Đó là những năm tháng bố mẹ đã yêu thương, trưởng thành và cùng nhau đi qua các công trường, góp sức xây nên các tuyến cao tốc Trung Lương - Mỹ Thuận, Bắc Giang - Lạng Sơn, Cam Lâm - Vĩnh Hảo. Và hôm nay, nơi miền Tây yêu dấu, công trường cao tốc TP. Hồ Chí Minh - Trung Lương - Mỹ Thuận sẽ tiếp tục là nơi nuôi lớn hạnh phúc của gia đình nhỏ.

Nếu được chọn lại một lần nữa, cả anh Thế và chị Hoài đều có chung câu trả lời: “Không thay đổi”. Bởi phía sau những nhọc nhằn của nghề cầu đường, họ đã tìm thấy một điểm tựa vững chắc mang tên Tập đoàn Đèo Cả. Nơi ấy không chỉ kết nối những cung đường, gắn kết những con người, mà còn sưởi ấm những mảnh đời xa xứ, trở thành bến đỗ bình yên để người lao động tin tưởng gắn bó và cống hiến.

Tin bài: Thiên Nam